Hầu hết giáo viên piano ngày nay không biết cách dạy “chơi bằng tai” (Play By Ear-PBE). Ít học sinh học nó, ngay cả khi họ có AP. Cũng như trẻ nhỏ học nói trước khi chúng học đọc hoặc viết, người chơi nhạc phải được dạy để PBE, vốn là một phần của việc học MP. Nếu không học PBE, họ sẽ bỏ mất một phần lớn những gì họ có thể làm với MP. Trẻ sẽ nhanh chóng học được PBE, cũng dễ như cách họ đạt được AP và MP ở độ tuổi còn nhỏ. Sẽ mất một thời gian ngày càng dài hơn để học PBE khi chúng lớn lên. Hãy bắt đầu dạy PBE bằng việc để học viên chơi những giai điệu mà họ đã biết, như ABC Song (cùng giai điệu như Twinkle, Twinkle, Little Star và Baa Baa Black Sheep), Happy Birthday, Auld Lang Syne, v.v…, ở các khoá nhạc khác nhau vào những buổi học khác nhau. Sau đó để trẻt hêm phần đệm của riêng mình. Tất nhiên, điều này sẽ trùng khớp chặt chẽ với việc học lý thuyết, như là hợp âm, chuyển hợp âm, và chép nhạc, v.v…, trong các bài học sau. Giờ thì mỗi học viên có thể chơi Happy Birthday ở bất cứ khóa nhạc nào trong mọi bữa tiệc sinh nhật nào có piano!

Việc học PBE sẽ bắt đầu quá trình sáng tác nhạc. Do đó MP, AP, PBE, sáng tác, và ứng tấu đều là một phần của nhóm các kỹ năng đơn lẻ mà mỗi người chơi nhạc phải học; đây là phép màu của người chơi nhạc, những kỹ năng thiên tài. Mọi nghệ sĩ piano vĩ đại nổi tiếng đều có thể PBE, vì vậy không lý gì mà không dạy nó – đó là phần thiết  yếu để trở thành một nhạc sĩ; là kỹ năng thiên tài thứ tư [(65) Tạo Thiên Tài]. Những người học ứng tấu đang thực hành PBE một cách hiệu quả, cho nên ta có thể biết các phương pháp giảng dạy PBE [(44) Sách Fake, Jazz, Ứng Tấu].

Leave a Reply